Tam Quốc Diễn Nghĩa và chân lý lập nghiệp ở tuổi 20, 40 và 60

Tam Quốc Diễn Nghĩa – tiểu thuyết nổi tiếng của La Quán Trung – không chỉ đơn thuần là cuốn sách ghi lại một trong những thời đại loạn lạc bậc nhất lịch sử Trung Quốc, mà còn chứa đựng rất nhiều bài học kinh doanh, nghiệp nghiệp mà phải đọc sâu, ngẫm nghĩ suốt nhiều năm mới ngộ ra được.

Tam Quốc Diễn Nghĩa (nguyên tên là Tam quốc chí thông tục diễn nghĩa) là tiểu thuyết về lịch sử Trung Quốc được La Quán Trung viết vào thế kỷ 14. Tác phẩm kể về thời kỳ hỗn loạn Tam Quốc (190–280) với 120 chương hồi, theo phương pháp bảy thực ba hư (bảy phần thực ba phần hư cấu). Tiểu thuyết này được xem là một trong Tứ đại danh tác của văn học Trung Quốc. Bên cạnh những diễn biến lịch sử căng go thời chiến loạn, tác phẩm này còn ẩn chứa rất nhiều bài học dành cho các nhà lãnh đạo, những người đang trên đường lập nghiệp, khẳng định chỗ đứng của mình trên thương trường.

Thông qua cuộc đời của Lưu Bị, người sáng lập ra nhà Thục Hán. Năng lực bản thân của Lưu Bị thực ra không quá nổi bật nhưng ông có một ưu điểm xuất sắc nhất ít người sánh được, đó chính là có thể kiên nhẫn không bị dao động, đánh trận nào thua trận nấy song vẫn kiên trì đến cùng, không từ bỏ, chỉ số vượt khó, vượt qua nghịch cảnh rất cao.

Ngoài ra Lưu Bị cũng là nhân vật lãnh đạo biết dùng người. Các nhóm nhân vật trung tâm của ông đều là những người thực sự tài cán, văn thần có tài mưu lược, võ tướng có tài cầm quân, kinh nghiệm có thừa, cuối cùng cũng có được một phần thiên hạ. Thời kỳ Tam Quốc nhìn thấu chân lý của việc lập nghiệp, đây rốt cuộc là một quá trình như thế nào? Thú vị, vui vẻ hay đầy đớn đau, khó khăn. Hay là tổng thể của các cung bậc cảm xúc hoặc cũng có thể câu hỏi này không có đáp án tiêu chuẩn nào cả.

Ở đâu đó có người từng viết: 20 tuổi đọc Tam Quốc thấy Tào Tháo là người tài giỏi nhất, 40 tuổi đọc Tam Quốc thấy Tư Mã Ý lợi hại nhất, 60 tuổi đọc Tam Quốc mới ngộ ra Lưu Bị mới là người tài nhất.

20 tuổi đọc Tam Quốc thấy Tào Tháo giỏi nhất

Điều này cũng dễ hiểu thôi.Tào Tháo là nhân vật có tài năng có thể nói là toàn diện nhất. Hùng tài đại lược, vũ lực và mưu lược đều xuất chúng hơn người. Ông cũng là một mẫu lãnh đạo quyết đoán và lạnh lùng, người đời gọi là “kiêu hùng”. Về các phương diện như quy mô doanh nghiệp, thực lực vốn hay nhân tài, Tào Tháo đều chiếm ưu thế lớn. Ông là người đặt cơ sở cho thế lực quân sự cát cứ ở miền Bắc Trung Quốc, lập nên chính quyền Tào Ngụy thời Tam Quốc. Tào Tháo xưng bá các nước chư hầu, dẫn dắt quân đội trăm vạn binh mã chinh chiến khắp thiên hạ, tiếng tăm lừng lẫy.

Tạo hình Tào Tháo trên phim
Tạo hình Tào Tháo trên phim

40 tuổi, cảm thấy Tư Mã Ý lợi hại nhất

Điều này cũng dễ hiểu. Bởi ông chính là người đặt nền móng cho nhà Tây Tấn thay thế nhà Ngụy. Ông chính là nhân vật dung hòa, hội tụ đầy đủ tài năng thần cơ diệu toán của Gia Cát Lượng, hùng tài đại lược của Tào Tháo, sự đa tài đa nghệ của Chu Du, và dáng vẻ ôn hoà, ôn nhu đức độ của Lỗ Túc. 
Sau một thời gian nhẫn nhịn Tào Sảng để chờ thời cơ, ông đã tiến hành cuộc lật đổ ngoạn mục vào năm 249, khiến hoàng đế Ngụy chỉ còn tồn tại trên lý thuyết. Từ đó vị trí quyền lực nhất của ông trong triều đình nhà Ngụy đã tiếp tục được chuyển giao cho hai con ông là Tư Mã Sư và Tư Mã Chiêu nắm quyền lực thực tế của nhà Ngụy, tạo tiền đề cho cháu của ông là Tư Mã Viêm soán ngôi nhà Ngụy, thành lập nhà Tấn, thống nhất Trung Hoa, chấm dứt thời kỳ Tam Quốc. Tư Mã Ý chính là bậc thầy sử dụng “thuật ẩn nhẫn” để giấu mình chờ thời, không để lộ tài năng, sơ hở cho đối thủ.
Tạo hình Tư Mã Ý trên phim
Tạo hình Tư Mã Ý trên phim

60 tuổi ngộ ra Lưu Bị mới là người tài nhất

Lưu Bị là một vị tướng có tài cầm quân, biết ứng phó linh hoạt, nhất là khả năng nhìn thấu nội tâm, thu phục nhân tài và khiến họ một lòng trung thành với mình. Hoặc có thể nói như này, Lưu Bị đến cuối cùng có thể tạo dựng cơ nghiệp, thứ mà ông dựa vào không phải là gia thế, cũng không phải là việc trong tay có bao nhiêu binh mã. Tất cả nằm ở khả năng thu hút, trọng dụng nhân tài của ông. 

Với Lưu Bị, cái gọi là gia thế chỉ là một gia đình nghèo. Cha mất sớm, ông phải cùng mẹ làm nghề bện giày cỏ, chiếu cỏ để kiếm sống. Trong tay quả thực chẳng có gì cả.

Nhưng ngay từ thuở hàn vi, ông đã luôn lấy việc giành thiên hạ làm mục tiêu lập nghiệp. Nửa đời bôn ba trên lưng ngựa, sống đến cái tuổi đáng ra phải được hưởng phúc, tuổi con đàn cháu đống nhưng ông vẫn không một tấc đất, phải ăn nhờ ở đậu người khác. Thế nhưng dù khó khăn đến mấy, ông cũng không bao giờ thay đổi mục tiêu của mình. Lưu Bị tay không đánh bại cả thiên hạ, tạo dựng một đế chế riêng cho mình thực ra cũng không khác mấy những người lập nghiệp từ hai bàn tay trắng ngày nay. Thế nhưng, để lập nghiệp thành công, một trong những điều cần phải học chính là biết cách nhìn người và dùng người. Mà điều này, Lưu Bị là bậc thầy.

Lưu Bị được người đời kính nể bởi tính cao thượng, trung quân ái quốc của mình. Lưu Bị luôn hết lòng vì nhà Hán, vì vua Hiến Đế mà chưa từng có lòng thoán nghịch. Lưu Bị luôn đối xử tốt với quần thần, dân chúng, là một vị vua anh minh, không vì lợi lộc bản thân mà làm hại người khác. Đó cũng là lý do Lưu Bị được nhiều anh tài theo hầu.

Tạo hình Lưu Bị trên phim
Tạo hình Lưu Bị trên phim

Không ai có thể một tay che trời và không ai có thể tự mình xây nên thành lũy, xưng bá một phương. Dù bạn có tài giỏi đến cỡ mấy thì cũng cần những người đồng hành. Việt Nam ta có câu: “Một cây làm chẳng nên non/Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. Ở đây, những người đang lập nghiệp thứ cần nhất chính là những trợ thủ.

Để khởi nghiệp thành công, các nhà sáng lập nhất thiết phải có chung một mục tiêu và lý tưởng. Bởi vì, khi đi lên từ hai bàn tay trắng, khó khăn và vấp ngã là điều không thể nào tránh khỏi. Việc sở hữu một mục tiêu chung cũng như một lý tưởng chung sẽ giúp cho các thành viên sáng lập đoàn kết hơn trước những tình huống khó khăn hay mâu thuẫn, vốn xuất phát từ sự khác biệt trong suy nghĩ và cách thức làm việc. Nếu không thể chia sẻ cùng một mục tiêu và lý tưởng, thì chắc chắn những thành viên sáng lập – hạt nhân của startup – không thể đi cùng nhau đến ngày cuối cùng.

Lưu Bị  từ xuất thân nghèo khó đến một trong những nhân vật quan trọng của Tam Quốc, ba lần mời Gia Cát Lượng, về già vẫn phải sống chui lủi. Muốn thành công phải biết nhẫn nại và không từ bỏ. Lưu Bị dựa vào tài dùng người cùng nỗ lực và sự kiên trì, không cam chịu số phận, luôn tìm cách thay đổi để đưa mình lên vị trí cao hơn, trở thành một nhân vật nổi tiếng thời Tam Quốc. Dù gặp bao nhiêu trắc trở và thất bại thì trong từ điển của Lưu Bị cũng không bao giờ có hai từ “quá muộn”. Ông cũng chưa bao giờ đánh mất sự tự tin, chưa giờ kiêu ngạo hay nản lòng. Ông luôn giữ vững mục tiêu ban đầu, luôn kiên cường, tràn đầy ý chí, không mơ tưởng, chạy theo những thứ hão huyền, xa vời. Có lẽ, thứ mà những nhà lập nghiệp nên học hỏi chính là những điều này.

LIÊN HỆ QUANG TRẦN INFO

Quý khách hàng vui lòng liên hệ trực tiếp theo HOTLINE: 0907.178.222 hoặc cung cấp nội dung theo mẫu bên dưới, Quang Trần & nhóm cộng sự sẽ phản hồi trong thời gian sớm nhất. Chân thành cảm ơn Quý khách hàng đã quan tâm đến các dự án của chúng tôi đầu tư, cũng như là dự án mà chúng tôi phát triển và phân phối!




    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

    ĐĂNG KÝ NHẬN TƯ VẤN

    Quý khách hàng vui lòng liên hệ trực tiếp theo HOTLINE: 0907.178.222 hoặc cung cấp nội dung theo mẫu bên dưới, Quang Trần & nhóm cộng sự sẽ phản hồi trong thời gian sớm nhất. Chân thành cảm ơn!